-
Những đứa trẻ đá bóng
Có 1 ông già sống cô đơn một mình, ngay bên cạnh nhà ông là một khoảng sân rất rộng. Lũ trẻ trong vùng rất hay tụ tập đá bóng ở khoảng sân...
-
Thật là may mắn !
Bob say khướt. Anh ta về nhà, đập cửa: - Ồ, Bob! Anh đã về đấy ư? - Ừ, em yêu ạ, anh gặp bạn cũ. - !? - Anh nhậu hết lương t...
-
Hoàn khố thế tử phi - Chương 8
Dạ Thiên Khuynh vừa dứt lời, bốn phíatuôn ra hơn chục thị vệ đại nội, đồng loạt chĩa kiếm về phía Lý Vân,cũng đồng thời bao vây Dạ Khinh ...
-
Mày để cho nó một chút
Xưa, có một anh học trò nghèo rất thông minh, thuê một căn nhà ở trọ trong phố. Đối diện với nhà anh là nhà một bà cụ chuyên nghề quay tơ, ...
-
Hài hước: Vì sao Eva...đi tắm thường xuyên?
Các bạn có thể đọc thêm rất nhiều truyện khác tại: Truyện cười người lớn - đọc truyện cười tình yêu Tiêu chí chọn vợ Một chàng trai ...
-
Tin tốt tin xấu
Đoàn tàu kéo đẩy được đưa vào sử dụng lần đầu đang băng băng trên đường ray thì động cơ của đầu đẩy ngừng hoạt động. Người lái tàu quyế...
-
Hoàn khố thế tử phi - Chương 11
Lý Vân không hề nhận thấy Dạ Khinh Nhiễm khác thường, hất tay hắn ra, tiếp tục đi về phía trước. Dạ Khinh Nhiễm kinh ngạc trong chốc lát...
-
Con mèo đã sống triệu đời
Có một chú mèo vằn đã được sống một triệu cuộc đời, chú đã chết một triệu lần, và sống lại một triệu lần. Nhưng chú mèo chưa bao giờ thích...
-
Có biết không
Đường vắng, xe Dream II đang chạy bon bon thì một chiếc Babetta phóng vọt lên, tay lái xe nghênh nghênh đầu nói: - Có biết Babetta k...
-
Hoàn khố thế tử phi - Chương 10
Tuy Lục công công đã già, nhưng nhấn mạnh từng chữ rõ ràng. Hắn vừa dứt lời, toàn bộ Quan cảnh viên lặng ngắtkhông một tiếng động. Xe...
Đăng lúc 01:00 bởi Unknown
Đã bao lần tự nhủ, hãy coi anh chỉ là một người đàn ông quen biết
trong cuộc đời, vậy mà chiều nay, khi ánh nắng cuối ngày sắp tắt, một
mình em lang thang trên con đường vắng, em lại thấy lòng mình nhớ anh.
Có lẽ sẽ chẳng ai đi nhớ một người quen biết bình thường vì chúng ta có
tới cả trăm nghìn người như thế.
Ai cũng sẽ chỉ nhớ về một người mà với mình người đó đặc biệt, quan
trọng hơn người khác. Với em, anh đặc biệt như thế đấy. Dù em đã cố gắng
để xếp anh đứng vào vị trí giống như bao người khác. Nhưng từ trong sâu
thẳm con tim em, em không làm được điều như vậy.
Em đã từng sống trong lặng thầm, khép kín và không dám mở lòng mình ra với ai. Em luôn mặc cảm mình chỉ là một cô gái nhỏ bé, xấu xí, là một con vịt giữa một bầy thiên nga xinh đẹp. Em tự ti về bản thân mình, sự tự ti đó khiến em không dám yêu ai, không dám tiến lại gần ai. Em thấy mình không có nhan sắc để tự hào, không có tài năng để kiêu hãnh và cũng chẳng có bạc tiền để ngẩng cao đầu… Em thấy mình mờ nhạt trong cuộc đời này. Bao năm qua đi, em đã sống với sự mặc cảm như thế, cho tới một ngày anh đến…
Anh đẹp trai, ga lăng, giỏi giang, ăn nói có duyên… biết bao cô gá vây quanh anh chờ mong một nụ cười, một ánh mắt đi lạc lối. Nhưng anh lại dành thời gian cho em. Anh luôn ở bên em, động viên mỗi khi em cảm thấy mất niềm tin. Anh chỉ cho em thấy rằng em cũng đáng được yêu thương và trân trọng. Nhờ có anh, em đã tự tin hơn vào bản thân. Chính sự ân cần, dịu dàng của anh làm cho em có cảm giác mình được yêu thương mỗi ngày. Em thoát khỏi cái vỏ ốc mà bao năm qua em cố giấu mình vào đó.
Nhưng có lẽ em đã nhầm hoặc là em ảo tưởng về tình cảm mà anh dành cho em? Không chỉ em mà rất nhiều những cô gái khác anh cũng như vậy. Chỉ là với em, anh tạo nên một sự khác biệt. Em cứ ngỡ em có một vị trí nào đó trong lòng anh. Nhưng không… Em cũng giống như biết bao cô gái khác. Anh vẫn tốt, vẫn chăm sóc và nâng niu họ như cách anh làm với em. Em chỉ là một trong số rất nhiều người đã từng được anh “ưu ái” quan tâm. Vậy mà em cứ ngỡ, trong tim anh, em có một vị trí nào đó, giống như vị trí của anh trong tim em chẳng hạn.
Em ngốc lắm phải không anh? Chỉ có người ngốc mới vội vã tin rằng một chàng trai ưu tú như anh lại đem lòng yêu một cô bé cục mịch, xấu xí như em. Nhưng vì em ngây thơ, em cứ ngỡ cuộc đời đôi khi vẫn có những câu chuyện cổ tích xảy ra, giống như chuyện cô bé lọ lem được yêu chàng hoàng tử. Vì thế mà em mộng mơ, em huyễn hoặc chính mình…
Ngày em đủ can đảm để nói lên tình cảm của mình, ngày em lựa chọn chiếc váy trắng tinh khôi để hẹn gặp anh lại là ngày em bị nhấm chìm trong cảm giác đớn đau. Em đã chuẩn bị rất nhiều cho ngày hôm ấy. Em chờ đợi một cái nắm tay từ anh. Người ta thường nói, khi tình yêu gõ cửa, đừng ngại bất cứ điều gì mà hãy dang tay đón lấy nó và em đã làm như vậy. Em chủ động nói lên tình yêu của mình vì em tin vào những “tín hiệu” mà em nhân được từ anh.
Vậy mà, khi em nói lên được 3 từ thiêng liêng ấy, anh đã cười. Anh xoa đầu em như một đứa trẻ: “Con bé ngốc này, anh chỉ coi em như em gái mà thôi”. Những lời anh nói như giết chết em ngay lúc đó. Em không khóc được, em cố cầm nước mắt để giữ một chút tự trọng cuối cùng. Em cười xòa coi đó như một trò đùa nhưng trong lòng em mọi thứ trở nên vô nghĩa…
Giờ em lại trở về với vỏ ốc mà em tự tạo ra cho mình, để em không đớn đau… Anh là người đã truyền cho em sự tự tin để em yêu cuộc đời và dám yêu một người nhưng rồi chính anh đã nhấn chìm tất cả. Giờ đây, nghĩ về anh, em vẫn thấy lòng mình đau nhói. Thi thoảng trong những buổi chiều như hôm nay, em vẫn nhớ về anh – người chỉ coi em như một cô em gái…
Em đã từng sống trong lặng thầm, khép kín và không dám mở lòng mình ra với ai. Em luôn mặc cảm mình chỉ là một cô gái nhỏ bé, xấu xí, là một con vịt giữa một bầy thiên nga xinh đẹp. Em tự ti về bản thân mình, sự tự ti đó khiến em không dám yêu ai, không dám tiến lại gần ai. Em thấy mình không có nhan sắc để tự hào, không có tài năng để kiêu hãnh và cũng chẳng có bạc tiền để ngẩng cao đầu… Em thấy mình mờ nhạt trong cuộc đời này. Bao năm qua đi, em đã sống với sự mặc cảm như thế, cho tới một ngày anh đến…

Anh là người đã giúp em tự tin để yêu cuộc đời này, rồi anh ra đi... (Ảnh minh họa)
Anh đẹp trai, ga lăng, giỏi giang, ăn nói có duyên… biết bao cô gá vây quanh anh chờ mong một nụ cười, một ánh mắt đi lạc lối. Nhưng anh lại dành thời gian cho em. Anh luôn ở bên em, động viên mỗi khi em cảm thấy mất niềm tin. Anh chỉ cho em thấy rằng em cũng đáng được yêu thương và trân trọng. Nhờ có anh, em đã tự tin hơn vào bản thân. Chính sự ân cần, dịu dàng của anh làm cho em có cảm giác mình được yêu thương mỗi ngày. Em thoát khỏi cái vỏ ốc mà bao năm qua em cố giấu mình vào đó.
Nhưng có lẽ em đã nhầm hoặc là em ảo tưởng về tình cảm mà anh dành cho em? Không chỉ em mà rất nhiều những cô gái khác anh cũng như vậy. Chỉ là với em, anh tạo nên một sự khác biệt. Em cứ ngỡ em có một vị trí nào đó trong lòng anh. Nhưng không… Em cũng giống như biết bao cô gái khác. Anh vẫn tốt, vẫn chăm sóc và nâng niu họ như cách anh làm với em. Em chỉ là một trong số rất nhiều người đã từng được anh “ưu ái” quan tâm. Vậy mà em cứ ngỡ, trong tim anh, em có một vị trí nào đó, giống như vị trí của anh trong tim em chẳng hạn.
Em ngốc lắm phải không anh? Chỉ có người ngốc mới vội vã tin rằng một chàng trai ưu tú như anh lại đem lòng yêu một cô bé cục mịch, xấu xí như em. Nhưng vì em ngây thơ, em cứ ngỡ cuộc đời đôi khi vẫn có những câu chuyện cổ tích xảy ra, giống như chuyện cô bé lọ lem được yêu chàng hoàng tử. Vì thế mà em mộng mơ, em huyễn hoặc chính mình…

Thi thoảng trong những buổi chiều như hôm nay, em vẫn nhớ về anh – người chỉ coi em như một cô em gái… (Ảnh minh họa)
Ngày em đủ can đảm để nói lên tình cảm của mình, ngày em lựa chọn chiếc váy trắng tinh khôi để hẹn gặp anh lại là ngày em bị nhấm chìm trong cảm giác đớn đau. Em đã chuẩn bị rất nhiều cho ngày hôm ấy. Em chờ đợi một cái nắm tay từ anh. Người ta thường nói, khi tình yêu gõ cửa, đừng ngại bất cứ điều gì mà hãy dang tay đón lấy nó và em đã làm như vậy. Em chủ động nói lên tình yêu của mình vì em tin vào những “tín hiệu” mà em nhân được từ anh.
Vậy mà, khi em nói lên được 3 từ thiêng liêng ấy, anh đã cười. Anh xoa đầu em như một đứa trẻ: “Con bé ngốc này, anh chỉ coi em như em gái mà thôi”. Những lời anh nói như giết chết em ngay lúc đó. Em không khóc được, em cố cầm nước mắt để giữ một chút tự trọng cuối cùng. Em cười xòa coi đó như một trò đùa nhưng trong lòng em mọi thứ trở nên vô nghĩa…
Giờ em lại trở về với vỏ ốc mà em tự tạo ra cho mình, để em không đớn đau… Anh là người đã truyền cho em sự tự tin để em yêu cuộc đời và dám yêu một người nhưng rồi chính anh đã nhấn chìm tất cả. Giờ đây, nghĩ về anh, em vẫn thấy lòng mình đau nhói. Thi thoảng trong những buổi chiều như hôm nay, em vẫn nhớ về anh – người chỉ coi em như một cô em gái…
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục