-
Những đứa trẻ đá bóng
Có 1 ông già sống cô đơn một mình, ngay bên cạnh nhà ông là một khoảng sân rất rộng. Lũ trẻ trong vùng rất hay tụ tập đá bóng ở khoảng sân...
-
Thật là may mắn !
Bob say khướt. Anh ta về nhà, đập cửa: - Ồ, Bob! Anh đã về đấy ư? - Ừ, em yêu ạ, anh gặp bạn cũ. - !? - Anh nhậu hết lương t...
-
Hoàn khố thế tử phi - Chương 8
Dạ Thiên Khuynh vừa dứt lời, bốn phíatuôn ra hơn chục thị vệ đại nội, đồng loạt chĩa kiếm về phía Lý Vân,cũng đồng thời bao vây Dạ Khinh ...
-
Mày để cho nó một chút
Xưa, có một anh học trò nghèo rất thông minh, thuê một căn nhà ở trọ trong phố. Đối diện với nhà anh là nhà một bà cụ chuyên nghề quay tơ, ...
-
Hài hước: Vì sao Eva...đi tắm thường xuyên?
Các bạn có thể đọc thêm rất nhiều truyện khác tại: Truyện cười người lớn - đọc truyện cười tình yêu Tiêu chí chọn vợ Một chàng trai ...
-
Tin tốt tin xấu
Đoàn tàu kéo đẩy được đưa vào sử dụng lần đầu đang băng băng trên đường ray thì động cơ của đầu đẩy ngừng hoạt động. Người lái tàu quyế...
-
Hoàn khố thế tử phi - Chương 11
Lý Vân không hề nhận thấy Dạ Khinh Nhiễm khác thường, hất tay hắn ra, tiếp tục đi về phía trước. Dạ Khinh Nhiễm kinh ngạc trong chốc lát...
-
Con mèo đã sống triệu đời
Có một chú mèo vằn đã được sống một triệu cuộc đời, chú đã chết một triệu lần, và sống lại một triệu lần. Nhưng chú mèo chưa bao giờ thích...
-
Có biết không
Đường vắng, xe Dream II đang chạy bon bon thì một chiếc Babetta phóng vọt lên, tay lái xe nghênh nghênh đầu nói: - Có biết Babetta k...
-
Hoàn khố thế tử phi - Chương 10
Tuy Lục công công đã già, nhưng nhấn mạnh từng chữ rõ ràng. Hắn vừa dứt lời, toàn bộ Quan cảnh viên lặng ngắtkhông một tiếng động. Xe...
Đăng lúc 19:05 bởi Unknown
Đọc truyện : " Anh không xứng đáng để yêu em "
Em cưới! Vậy là cuối cùng cái ngày khiến anh phải hối hận cũng đã tới. Anh đã cố giữ cho mình có vẻ mặt bình thản nhất để tới chúc phúc cho em. Đúng là phải chúc phúc, bởi vì người đàn ông bên em là người đã chia sẻ cùng em mọi muộn phiền, đã ôm lấy em vào lòng khi mà chính anh đẩy em ra khỏi vòng tay. Anh ấy xứng đáng có một người con gái tốt như em làm vợ.
Sự nuối tiếc này, chẳng bao giờ anh quên, vì anh… đã quá sai lầm!
Em đã từng yêu anh, yêu đến cùng kiệt. Nhưng anh chỉ là gã đàn ông
ích kỉ. Anh đã không thể tự hiểu nổi chính mình rằng anh yêu em hay yêu
cái bản ngã của chính mình. Đêm hôm ấy, lẽ ra anh phải hạnh phúc vì em
đã trao cho anh những gì tinh khôi nhất của tình yêu, vậy mà anh đã làm gì? Anh hằn học, ấm ức vì “có cảm giác” rằng anh đã là kẻ đi “hưởng lại”.
Đó không phải là một sự xúc phạm với em mà còn với tình yêu của em dành cho anh. Nhưng sự ích kỉ đã làm mờ mắt anh. Anh đã để em ra về khi em nói rằng: “Nếu anh không đủ tin tưởng em, em không còn gì để nói. Nhưng sẽ có một ngày, anh hối hận”.
Anh đã hối hận thực sự. Nhưng anh lại đớn hèn không dám tìm em để nói một lời xin lỗi, để mong em tha thứ và níu kéo em ở lại với mình. Anh cứ nghĩ rằng nếu em đã vì anh mà trao đi tất cả thì em sẽ quay lại. Anh ngu ngốc tin rằng em sẽ cần anh hơn khi mà em trao đi sự trong trắng. Anh không đủ trưởng thành để hiểu, người ta có thể yêu và sẵn sàng dâng hiến nhưng cũng có thể dứt áo ra đi khi tình yêu đó không xứng đáng.
Anh đã tự xỉ vả chính bản thân mình cả ngàn lần vì đã làm tổn thương
em, đã không trân trọng tình yêu mà em dành cho anh. Anh nói rằng anh
yêu em nhưng thực tế có lẽ không phải vậy. Anh yêu chỉ yêu cảm giác của
mình mà thôi. Nếu yêu em, anh phải hiểu em là người con gái như thế nào
để không được phép nghi ngờ em như thế. Mà ngay cả khi em không còn
trong trắng thì đã sao nếu như anh yêu em? Lẽ nào, một tình yêu trinh
nguyên em dành cho anh còn chưa đủ để anh trân trọng hay sao?
Xem thêm truyện blog tại đây :
>> Đọc truyện hay nhất
>> Truyện tình cảm 18
Anh đã không hiểu được điều đó. Anh thật lòng quá ngu ngốc. Nhưng điều tệ hại hơn là anh cứ thế buông tay mà không một lần níu giữ em lại. Anh đã mất em vì một lần như vậy…
Ngày hôm nay, nhìn em rạng ngời bên người đàn ông của đời mình, anh nghẹn ngào vì biết rằng anh đã mất em thực sự. Nhìn em cười hạnh phúc, anh biết, em đã phải trải qua những tháng ngày đầy cay đắng vì sự tàn nhẫn của anh. Và chính người đàn ông ấy là người đã chữa lành vết thương do anh gây ra. Anh cảm thấy mình hổ thẹn khi nhìn vào mắt người đàn ông ấy. Anh không xứng đáng có được người con gái tuyệt vời như em.
Nhìn sâu vào mắt em, anh chỉ nói được vài lời nghẹn ngào: “Chúc em
hạnh phúc”. Em mỉm cười, vẫn dịu dàng như ngày nào: “Cảm ơn anh, cũng
nhờ anh mà em có được ngày hôm nay”. Lời em nói không còn sự trách cứ,
anh biết, nó chỉ còn là một sự niềm vui khi tìm được tình yêu đích thực
của đời mình. Em không còn sức lực, thời gian để hận một kẻ không đáng
nhớ như anh.
Anh thật lòng chúc em hạnh phúc! Đó là những điều tốt đẹp cuối cùng anh có thể gửi đến em. Anh xin lỗi vì những thương tổn mà đã gây ra cho em. Lần đầu tiên anh cảm thấy sự đớn hèn của mình, không dám gặp em để xin lỗi có ích. Bởi vì anh hoàn toàn không xứng đáng với em. Dù có lí giải bằng điều gì đi chăng nữa thì anh cũng không đáng để được yêu em. Anh không tìm gặp em, để rồi em gặp được người đàn ông của đời mình. Anh ấy, xứng đáng hơn anh !
Em cưới! Vậy là cuối cùng cái ngày khiến anh phải hối hận cũng đã tới. Anh đã cố giữ cho mình có vẻ mặt bình thản nhất để tới chúc phúc cho em. Đúng là phải chúc phúc, bởi vì người đàn ông bên em là người đã chia sẻ cùng em mọi muộn phiền, đã ôm lấy em vào lòng khi mà chính anh đẩy em ra khỏi vòng tay. Anh ấy xứng đáng có một người con gái tốt như em làm vợ.
Sự nuối tiếc này, chẳng bao giờ anh quên, vì anh… đã quá sai lầm!
Đó không phải là một sự xúc phạm với em mà còn với tình yêu của em dành cho anh. Nhưng sự ích kỉ đã làm mờ mắt anh. Anh đã để em ra về khi em nói rằng: “Nếu anh không đủ tin tưởng em, em không còn gì để nói. Nhưng sẽ có một ngày, anh hối hận”.
Anh đã hối hận thực sự. Nhưng anh lại đớn hèn không dám tìm em để nói một lời xin lỗi, để mong em tha thứ và níu kéo em ở lại với mình. Anh cứ nghĩ rằng nếu em đã vì anh mà trao đi tất cả thì em sẽ quay lại. Anh ngu ngốc tin rằng em sẽ cần anh hơn khi mà em trao đi sự trong trắng. Anh không đủ trưởng thành để hiểu, người ta có thể yêu và sẵn sàng dâng hiến nhưng cũng có thể dứt áo ra đi khi tình yêu đó không xứng đáng.

Tôi bắt
đầu thấy lạnh cóng sâu tới tận cùng của tâm hồn, cơn gió đêm cứ quấn
chặt quanh người và em ở khắp nơi trong tâm trí tôi... bàn tay em, nụ
cười em, và cả vị ngọt trên môi mềm của em… tất cả, chưa một lần từ biệt
tôi. (Ảnh minh họa)
Xem thêm truyện blog tại đây :
>> Đọc truyện hay nhất
>> Truyện tình cảm 18
Anh đã không hiểu được điều đó. Anh thật lòng quá ngu ngốc. Nhưng điều tệ hại hơn là anh cứ thế buông tay mà không một lần níu giữ em lại. Anh đã mất em vì một lần như vậy…
Ngày hôm nay, nhìn em rạng ngời bên người đàn ông của đời mình, anh nghẹn ngào vì biết rằng anh đã mất em thực sự. Nhìn em cười hạnh phúc, anh biết, em đã phải trải qua những tháng ngày đầy cay đắng vì sự tàn nhẫn của anh. Và chính người đàn ông ấy là người đã chữa lành vết thương do anh gây ra. Anh cảm thấy mình hổ thẹn khi nhìn vào mắt người đàn ông ấy. Anh không xứng đáng có được người con gái tuyệt vời như em.

Ai cũng
thích hoàn hảo. Nhưng không phải ai cũng hợp với những gì hoàn hảo. Anh…
nghĩ là mình đã chậm chân rồi, nhưng anh vẫn muốn thử… (Ảnh minh họa)
Anh thật lòng chúc em hạnh phúc! Đó là những điều tốt đẹp cuối cùng anh có thể gửi đến em. Anh xin lỗi vì những thương tổn mà đã gây ra cho em. Lần đầu tiên anh cảm thấy sự đớn hèn của mình, không dám gặp em để xin lỗi có ích. Bởi vì anh hoàn toàn không xứng đáng với em. Dù có lí giải bằng điều gì đi chăng nữa thì anh cũng không đáng để được yêu em. Anh không tìm gặp em, để rồi em gặp được người đàn ông của đời mình. Anh ấy, xứng đáng hơn anh !
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục